Nhạc và lời: Thầy Pháp Niệm Trình bày: Thầy Pháp Niệm
Cùng bước đi trên con đường hiểu thương Rừng Phương Bối anh em nguyện đắp xây Tình đệ huynh giữa cuộc đời nhân thế Đưa người khắp chốn ra khỏi rừng mê.
Con kính gửi trang nhà một bài thơ con vừa viết xong từ những cảm xúc sau chuyến đi về Bát Nhã. Con chỉ vừa mới rời Bát Nhã sau 6 tiếng xe chạy với tâm sự ngỗn ngang trong lòng để viết thành bài thơ này.
Chúng là những người bạn bao dung nhất. Chúng chưa từng giận tôi lần nào cho dù tôi bỏ rơi chúng lâu như vậy. Chúng cũng chưa từng đòi hỏi tôi điều gì, chúng có mặt và yêu thương, săn sóc cho tôi một cách chu đáo, tận tụy mà âm thầm nhất. Tôi không thấy có một đức tính tốt nào nơi một người bạn tốt mà không có nơi hai người bạn này của tôi. Hôm nay, tôi giới thiệu hai người bạn này với các bạn và tôi tin là họ sẵn sàng kết bạn với các bạn.
Mẹ thương yêu của con! Bố thương yêu của con! Con đã được là con của Bố Mẹ bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng, bao nhiêu mùa, bao nhiêu năm rồi. Bố Mẹ đối với con là tất cả cuộc sống, bầu trời, mặt đất, ban ngày và ban đêm bao nhiêu năm tháng qua. Con hạnh phúc và chưa từng quên con hạnh phúc vì con có Bố Mẹ… Bao nhiêu năm con đã được làm con, nhưng, đây là lần đầu tiên con được dự mùa Vu Lan Báo Hiếu.
Một bông Hồng cho em Một bông Hồng cho anh Và một bông Hồng cho những ai Cho những ai đang còn Mẹ Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi Như đóa hoa không mặt trời Như trẻ thơ không nụ cười ngỡ đời mình không lớn khôn thêm Như bầu trời thiếu ánh sao đêm
Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên Là bóng mát trên cao Là mắt sáng trăng sao Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối
Mỗi chiều thu về nghe cõi lòng nhung nhớ Xác xơ cội già lá rụng mỗi thu sang Ngửa mặt trông theo áng mây vờn gió lững lờ Cho tôi hỏi nhỏ có ai về quê mẹ tôi chăng Để cho tôi nhắn gởi chút tâm tình người con xa xứ Gởi đến mẹ hiền tảo tần một nắng hai sương Cuộc đời mẹ trãi qua dâu bể thăng trầm Đục trong bến nước tình người lênh đênh Thân hao gầy vì đường trần vai vương gánh nặng Áo bạc màu mà tình mẹ vẫn hoài thắm tươi.