Thiền Tập Cho Những Người Bận Rộnlà tập sách mới của Sư Ông chưa xuất bản, BBT sẽ giới thiệu đến các bạn mỗi kỳ một chương ngắn để bạn có thể vừa đọc và vừa thực tập. Chúc bạn có nhiều niềm vui và thành công trong sự thực tập :).
Quay về nương tựa
Bụt nói rằng có một nơi rất an toàn mà mình có thể trở về bất cứ lúc nào mình muốn: đó là hải đảo tự thân. Trong tự thân bạn có một hải đảo an toàn, nếu trở về đấy thì bạn sẽ không còn bị sóng gió cuộc đời kéo đi nữa. Attadipasaranam có nghĩa là quay về nương tựa (saranam) nơi hải đảo (dìpa) của tự thân. Khi bạn trở về với hơi thở ý thức, bạn trở về với chính bạn, bạn tiếp xúc với hải đảo an toàn nơi tự thân bạn, nơi ấy có tổ tiên, quê hương và tam bảo là Bụt, Pháp và Tăng. Thở và để ý tới hơi thở là bắt đầu quay về. Quay về với hơi thở, với thân thể, với cảm thọ, với tri giác, tâm tư và với tâm thức mình. Đó là năm yếu tố làm nên tự thân: thân thể (sắc), cảm giác (thọ), tri giác (tưởng), tâm tư (hành), và nhận thức (thức) của mình. Năm yếu tố ấy được gọi là năm uẩn (skandha). Hơi thở có ý thức đem thân tâm về một mối, trong khi thở, tất cả thân thể, cảm giác, tri giác, tâm tư và nhận thức của bạn đều trở về tiếp xúc với hơi thở ấy, như khi bạn cất lwn tiếng hát thì mọi người trong gia đình đều im lặng lắng nghe! Hơi thở sẽ làm lắng dịu thân và tâm, đưa thân và tâm về một mối và tạo ra được sự hài hòa giữa năm uẩn. Chính lúc ấy, hải đảo tự thân biểu hiện làm chỗ nương tựa an toàn cho tất cả năm uẩn.
Bài kệ đầy đủ như sau:
Quay về nương tựa hải đảo tự thân Chánh niệm là Bụt soi sáng xa gần Hơi thở là pháp bảo hộ thân tâm Năm uẩn là Tăng, phối hợp tinh cần. Thở vào, thở ra Là hoa tươi mát Là núi vững vàng Nước tĩnh lặng chiếu Không gian thênh thang.
Bài kệ này bạn có thể thực tập trong những lúc gặp khó khăn, hiểm nguy, lúc bạn cần phải có đủ bình tĩnh để biết được mình nên làm gì và không nên làm gì trong giây phút ấy. Ví dụ ngồi trên máy bay nghe báo có không tặc đang đe dọa phi hành đoàn, thay vì cuống cuồng lo sợ và có những hành động làm cho tình thế trở thành nguy hiểm hơn, thì bạn trở về với hơi thở và thực tập phần đầu của bài kệ này. Sự có mặt của chánh niệm là sự có mặt của Bụt, đang soi sáng cho mình để mình biết nên làm gì và không nên làm gì. Hơi thở chánh niệm là sự có mặt của chánh pháp đang bảo hộ cho thân và tâm. Và năm uẩn của bạn đang nương tựa vào Bụt và Pháp, đang được đặt trong sự che chở của Bụt và Pháp, và đại diện cho Tăng, có hòa hợp, có trầm tĩnh, có lắng dịu, được hơi thở điều hợp thành một thực tại, năm uẩn đó là ngôi báu thứ ba, đó là Tăng. Có Bụt, Pháp và Tăng bảo hộ, bạn không cần phải lo lắng gì nữa cả. Trong trạng thái trầm tĩnh ấy, bạn sẽ hành xử đúng pháp để giúp cho tình trạng trở nên an toàn.
Vào những lúc bình thường, thực tập bài kệ này đem lại nhiều vững chãi và an lạc; đây là thực tập quy y (quay về nương tựa) nơi tam bảo một cách đích thực, vì trong khi thực tập, năng lượng của Bụt, Pháp và Tăng đang thực sự có mặt cho bạn. Không thể có sự an toàn nào lớn hơn nữa. Dù có chết ta cũng chết trong sự bình an.
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không lớn lên được. Cằn cỗi, héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: tại nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ, bài nào cũng dễ hay, cũng hay. Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ, những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu… sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến:
Bản dịch Lá Thư thứ hai của Thầy cho thiền sinh khóa tu “One Buddha Is Not Enough”
Tình trạng của Thầy đã khá sau bảy ngày trị liệu. Thầy cám ơn tất cả
các thầy các sư cô và tất cả liệt vị đã gửi năng lượng thương yêu cho
Thầy. Được biết tất cả đại chúng trong khóa tu, xuất gia cũng như tại
gia, đã và đang thực tập hết lòng, Thầy rất hạnh phúc. Những thất vọng,
lo lắng và buồn tủi được gây ra lúc đầu vì sự vắng mặt của Thầy đã được
hoàn toàn chuyển hóa thành niềm vui, hy vọng và sự tin cậy.
(Bản dịch lá thư Thầy gửi cho các thiền sinh trong Khóa Tu Colorado)
Thầy đang ngồi trong bệnh viện Massasuchetts General Hospital viết thư
này cho quý vị. Thầy biết tăng thân đã vân tập đầy đủ chiều hôm nay tại
Công Viên Estes Park để khai mạc khóa tu. Thầy rất buồn không có mặt
hôm nay tại khóa tu với quý vị. Thầy nhớ khóa tu, nhớ khung cảnh tuyệt
vời của khóa tu và nhất là nhớ tăng thân- nhớ quý vị. Được ngồi với
tăng thân, được đi thiền hành với tăng thân, được thở với tăng thân,
được chia sẻ với tăng thân, đối với thầy là một hạnh phúc lớn, bởi vì
thực tập như thế với Tăng thân, ai cũng cảm thấy được nuôi dưỡng và trị
liệu.
Có nhiều lần được ngồi hầu chuyện với Sư Thúc, Sư Thúc đã tâm sự rất
nhiều điều; Sư Thúc có nói với con rằng điều Sư Thúc quan tâm nhất là
làm sao cho Tổ Đình, cho tăng thân càng ngày càng vững mạnh, anh em,
chị em nắm tay nhau một lòng xây dựng Tổ Đình. Sư Thúc muốn Tổ Đình Từ
Hiếu vẫn luôn là nơi tu tập hưng thịnh, vững chãi để nối tiếp được ngọn
đèn chư Tổ đã trao và tiếp tục làm chỗ nương tựa vững chãi cho nhiều
người. Mỗi lần thấy Phật tử tới Chùa đông đảo để tu tập trong những
ngày tu chánh niệm hàng tuần là Sư Thúc rất vui, rất phấn khởi.
Làng Mai, 9/ 8/ 2009 Từ phương xa con xin hướng trọn lòng mình về đất thiêng chùa Tổ. Sư Thúc kính thương! Từ đêm hôm qua, trời trở gió mạnh và đến giữa khuya thì đổ mưa. Mưa suốt từ đó cho đến chiều nay mới tạnh. Ở Làng bây giờ đang là mùa hè mà lại có một cơn mưa, rất Huế. Mưa tưới mát cho cả núi rừng sau những ngày nóng bức. Mưa làm cho con nhớ về chùa Tổ và nghĩ đến Sư Thúc nhiều hơn.
Như trong bức thư thầy viết cho Sư Thúc cách đây mười mấy hôm, trong đó thầy đã nói rằng ít ai thành tựu được những gì mà Sư Thúc đã thành tựu, hôm nay thầy thấy trong lòng ấm áp viết thư cho các con để nhắc các con rằng chừng nào mình còn có những người như Sư Thúc trong hàng ngũ của những người xuất gia, chừng đó mình vẫn còn may mắn và không lý do gì mà mình không can đảm tiếp nối con đường của mình.
Nội Viện Phương Khê ngày 04.08.2009 Thân gửi các con của thầy, gần và xa,
Khóa tu Mùa Hè tại Mai Thôn đã mãn, thầy đã về lại Phương Khê. Cây bông sứ (hoa đại) đã nở cho thầy một chùm hoa năm cái, rất thơm. Cây ngọc lan thì đã cho thầy nhiều bông, ngay từ giữa khóa tu 21 ngày tháng sáu và hoa sen ở đây cũng còn nở.
Tôi nhớ những ngày nắm tay Sư Thúc đi dạo khắp các chùa ở đạo tràng
Mai Thôn, lên đồi, xuống suối, ra hồ, vào rừng và mình đã nói với nhau
rằng ở đâu cũng là đất đai của Tổ đình Từ Hiếu...
Cảm ơn Thầy là Thầy của con. Cảm ơn Thầy là người Thầy có hạnh phúc.
Khi con mới xuất gia, con thấy Thầy ở ngoài con rất lớn và Thầy ở trong con rất nhỏ--nhỏ như hạt giống vậy. Con tự nói với mình rằng: “Con cần phải tưới tẩm Thầy ở trong con để cho Thầy ở trong con được lớn lên, như thế con sẽ luôn luôn có Thầy ở bên con.” Rồi một ngày nọ có bốn chữ Phật Sinh Bất Nhị đã gợi lên trong tâm ý của con. Lúc đó con nhận ra rằng nếu Phật Sinh Bất Nhị thì Sư Sinh cũng Bất Nhị (thầy và trò không phải là hai). Đều này đem lại cho con rất nhiều niềm vui, bình an, và hạnh phúc. Con biết con có thể chế tác được sự bình an và hạnh phúc từ những bước chân và hơi thở của con. Lòng ham muốn của con để theo đuổi những thứ ở bên ngoài đã từ từ giảm bớt. Con cảm thấy vững chãi hơn. Con rất thích thực tập câu Sư Sinh Bất Nhị. Nói như vậy, nhưng con luôn luôn lúc nào cũng hạnh phúc khi thấy Thầy và được nuôi dưỡng bởi sự có mặt cùa Thầy.
BBT xin kính mời bạn đọc lá thư mới nhất của Sư Ông viết cho các đệ tử khắp nơi.
Chúng ta đã học hỏi được rất nhiều từ những gì đã xảy ra cho tu viện
Bát Nhã trong những tháng vừa qua. Trong những tuần qua thầy đã nhận
được rất nhiều lá thư của các con của thầy viết từ tu viện Bát Nhã. Các
con kể thầy nghe đủ thứ chuyện, nhưng không có lá thư nào của các con
mà không có câu: “Thầy ơi, thầy đừng có lo cho các con nghe thầy.” Câu
nói ấy của các con có nghĩa: Thầy ơi, các con đang không lo cho chính
các con, mà các con chỉ sợ thầy đang lo cho các con thôi. Nếu thầy lo
thì thầy sẽ bệnh và như vậy thì hỏng hết. Và vì vậy thầy đã nhắn với
các con: Thầy không đang lo lắng cho các con đâu, các con đừng lo lắng
cho thầy.
Thiền Tập Cho Những Người Bận Rộn
là tập sách mới của Sư Ông chưa xuất bản, BBT sẽ giới thiệu đến các bạn
mỗi kỳ một chương ngắn để bạn có thể vừa đọc và vừa thực tập. Chúc bạn
có nhiều niềm vui và thành công trong sự thực tập :).
Phá bỏ ngục tù quá khứ
Có những người luôn bị quá khứ ám ảnh, tiếc thương, hờn oán, hối hận và khổ đau làm cho họ suốt ngày bị giam hãn trong ngục tù quá khứ, và do đó cũng không thể sống thảnh thơi trong giây phút hiện tại.
Quá khứ thật ra không còn nữa, chỉ có những ấn tượng, những hình ảnh còn lại trong chiều sâu tâm thức. Những cái đó có thể ám ảnh ta, phong tỏa ta, ảnh hưởng đến cách hành xử của ta trong giây phút hiện tại. Những cái ta nói và ta làm có thể do bị chúng thúc đẩy. Như vậy là ta mất tự do.
Thiền Tập Cho Những Người Bận Rộn
là tập sách mới của Sư Ông chưa xuất bản, BBT sẽ giới thiệu đến các bạn
mỗi kỳ một chương ngắn để bạn có thể vừa đọc và vừa thực tập. Chúc bạn
có nhiều niềm vui và thành công trong sự thực tập :).
Đi cầu, đi tiểu
Bạn cũng có thể tập thiền khi đi cầu hay đi tiểu. Đi cầu và đi tiểu cũng quan trọng như thở, như đi, như ngồi, như ăn, như uống, như thắp hương. Phải có sự sống, phải có niềm vui trong khi đi cầu hay đi tiểu. Phải sống sâu sắc trong giờ phút đi cầu hay đi tiểu. Để hết tâm ý vào việc đi cầu và đi tiểu. Buông thư, có mặt hoàn toàn, và cảm thấy thoải mái, thích thú khi đi cầu hay đi tiểu. Nghĩ đến những trường hợp táo bón, nhiễm trùng đường tiểu, đi cầu đi tiểu không được, hoặc rất đau, bạn mới thấy đi cầu đi tiểu không có vấn đề là một lạc thú. Bạn có cần một bài thi kệ không? Nó đây:
Không dơ cũng không sạch Không bớt cũng không thêm, Bát Nhã Ba La Mật Không có pháp nào trên.
Bích Nham vào mùa Thu rất đẹp. Rừng núi điểm tô bằng lá thu đủ cả mọi sắc màu. Ngày hôm nay, bắt đầu vào 11giờ sáng, thiền sinh khắp nơi sẽ bắt đầu có mặt cho một khóa tu với chủ đề Ngồi Giữa Gió Thu. Số người muốn ghi tên rất đông nhưng tu viện không thể tiếp nhận được hết, phải từ chối hàng trăm người. Các thầy, các sư cô và các Phật tử cư sĩ trong ban tổ chức cảm thấy lòng áy náy, nhưng không biết làm sao. Đây là khóa tu lớn đầu tiên của Bích Nham. Ai cũng muốn đến tu tập với tăng thân, đồng thời “coi mặt” tu viện mới.